Dù đã đặt chân đến nhiều vùng miền trên dải đất hình chữ S và các quốc gia khác nhau, Phan Thiết là 1 trong số ít điểm đến thực sự ấn tượng mang lại cho tớ thật nhiều cảm xúc.

Khi tớ hỏi bạn bè kinh nghiệm du lịch Mũi Né, Phan Thiết, hầu hết mọi người đều nói: “Đi Mũi Né làm gì?”, “Sao không đi Nha Trang, Đà Lạt mà lại đi Mũi Né?”, “ Ở đó không thú vị lắm đâu?”, “Biển ở đấy xấu và bẩn lắm?” …

Thôi thì “Dù ai nói ngả nói nghiêng – Lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân”. Đã quyết định chọn Phan Thiết rồi thì cứ thế mà tiến hành thôi. Vậy là tớ đặt vé máy bay về TPHCM rồi đi xe Phương Trang thẳng tiến đến Mũi Né.

Và đây là 2 điều đặc biệt khiến tớ, con trai và bạn xã shock toàn tập khi đặt chân đến mảnh đất đầy nắng, gió, biển xanh, cát trắng, cát đỏ và những con người tuyệt vời nơi này.

  1. CUNG ĐƯỜNG BIỂN ĐẸP NHẤT VIỆT NAM

Tớ đã không biết đến điều này khi quyết định chọn Phan Thiết là điểm du lịch cho gia đình vào kỳ nghỉ cuối năm vừa rồi.

Ngày đầu tiên đi tham quan Phan Thiết, tớ chọn tour đi xe Jeep từ 1 công ty tour nằm ngày gần resort nơi tớ ở. Tớ tự đề xuất lộ trình tham quan với điểm đến đầu tiên là Đồi Cát Trắng, sau đó là Đồi Cát Đỏ, rồi về Làng Chài, khép lại chương trình là đến Suối Tiên lúc chiều tà.

Anh tài xế xe Jeep cười hiền từ nói: “Không ai lên đồi cát tầm giữa trưa thế này em à!” Tớ bảo: “Thế mới thích anh ạ. Vắng người, mình sẽ tập trung cảm nhận và tận hưởng vẻ đẹp của thiên nhiên được tốt hơn.” Thế là vợ chồng tớ cùng bạn con 4 tuổi và anh lái xe Jeep lên đường tới Đồi Cát Trắng cách đường Nguyễn Đình Chiểu nơi tớ ở khoảng 45km.

Trên suốt cung đường này, tớ đã đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác khi được ngắm nhìn vẻ đẹp tuyệt cùng của giang sơn. Một bên là biển xanh ngút ngàn, một bên là những đồi cát trập trùng như những con sóng gối nhau nối tới chân trời. Mình thốt lên với bạn xã: “Ôi, đất nước tớ thật đẹp. Tớ yêu đất nước của tớ lắm!” Ông con trai cũng nheo nhéo nói theo mẹ: “Con cũng yêu đất nước của mẹ. Đất nước mẹ đẹp quá. Con yêu Việt Nam!”

Ngắm nhìn cảnh vật trên cung đường Bàu Trắng khiến tớ gợi nhớ đến Great Ocean Road (tạm dịch: “Con đường Đại dương Vĩ đại) – cung đường đẹp nhất nước Úc. Cả 2 cung đường này đều mang lại cho tớ cảm giác vỡ òa xúc động trước vẻ đẹp của biển cả, thiên nhiên. Cùng là những con đường ven biển tuyệt đẹp, nhưng điểm khác biệt của cung đường Bàu Trắng là 1 bên với những đồi cát trắng trong khi Great Ocean Road 1 bên lại là những khu rừng nguyên sinh.

Bầu trời nước Úc thường cao vời vợi nên biển ở Great Ocean Road vì thế cũng rộng lớn hơn, kỳ vĩ hơn, sóng vỗ bờ cát trắng mạnh mẽ và dồn dập hơn. Biển ở Phan Thiết lặng sóng hơn nên thuyền đánh cá vẫn có thể ra khơi đánh bắt. Cung đường Great Ocean Road dài 243km trong khi cung đường Bàu Trắng chỉ dài gần 40km. Mọi so sánh đều là khập khiễng, nhưng phải nói rằng, tớ đã rất shock khi được ngắm nhìn cung đường đẹp đến ngỡ ngàng như ở trời Tây ngay tại đất nước mình.

Tớ còn shock hơn khi thấy các bạn Tây thong dong lái xe máy chạy trên đường, thích dừng ở đâu thì dừng, không phải chạy sô đến các điểm thăm quan như tớ. Đã tính giải nghệ quyết không cầm lái xe máy, thế mà cảnh đẹp mê hồn của miền biển Phan Thiết đã thôi thúc tớ hành nghề “xe ôm” trở lại.

Sáng hôm sau, tớ, bạn xã và con trai dắt tay nhau đi dạo trên đường Nguyễn Đình Chiểu, nhìn thấy 1 tiệm cho thuê xe máy, bạn xã liền nháy mắt hỏi tớ: “Cậu có muốn lái xe máy không? Tớ nhớ ngày xưa về Hà Nội thăm cậu, thấy cậu lái xe cừ lắm mà.” Tớ lắc đầu ngoay ngoảy: “Thôi đê, tớ chả đám lái xe máy đâu, lâu lắm rồi không đi, nhỡ tông vào mông ai thì khổ.”

Sau 1 hồi được ông xã động viên, tớ xuôi lòng chấp nhận thuê 1 em xe tay ga nho nhỏ, nhè nhẹ cho dễ lái, rồi đi từ từ luyện lại tay nghề. Đi được 1, 2 vòng thấy đi xe máy tay ga dễ ẹc, không khó như xe số tớ đi ngày xưa, nên tự tin mời chồng con lên xe để tớ chở đi “phượt”.

Sau hơn 10 năm không lái xe máy, ngày trở lại quá lợi hại đến mức tớ đưa 2 ông Singaporean đi hơn 100km trong 1 ngày. Và cái ngày tự đi “phượt” ở Phan Thiết ấy chính là kỷ niệm sâu đậm nhất của chúng tớ trong suốt chuyến đi.

 

  1. NGƯỜI DÂN HIỀN LÀNH, THẬT THÀ, THÂN THIỆN

Ấn tượng mạnh mẽ nhất của gia đình tớ về mảnh đất Phan Thiết đó là những người dân hiền lành, thật thà, thân thiện. Đến Phan Thiết, gặp bất cứ ai, chúng tớ đều cảm nhận được tấm chân tình, tận tâm giúp đỡ và sự tin tưởng tuyệt đối giữa người với người.

Chúng tớ đi thuê xe máy, chỉ cần phải trả phí thuê xe  VND 120,000/nửa ngày, không cần phải đặt cọc tiền hay bất cứ 1 giấy tờ tùy thân nào. Chú cho thuê xe hỏi: “Các cháu ở chỗ nào?”, tớ nói tên chỗ ở, ông xã đưa chú namecard của resort, chú cười tươi rồi nói “Chú biết cái resort này. Các cháu cứ đi đi, sáng mai chú qua đó lấy xe nhé.”

Ông xã tớ shock toàn tập với kiểu tin người 1 cách hồn nhiên, đáng yêu của chú. Ở Việt Nam mình còn có nơi nào khác có kiểu tin người vô điều kiện như thế này không các bạn nhỉ?

Đến Phan Thiết, chúng tớ không bao giờ phải hỏi giá trước khi mua bán hay sử dụng bất cứ dịch vụ gì, vì chúng tớ tin rằng, người dân nơi đây sẽ không bao giờ “chặt chém”, hoặc có thì cũng không đáng kể.

Đi đến đâu, mọi người lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ, nhiệt tình, chân thật, nên mặc dù không có thói quen “boa” nhưng về Phan Thiết, chúng tớ lúc nào cũng muốn tặng chút tiền “tip” thay lời cảm ơn mọi người. Cho đi là nhận lại. Cảm giác hạnh phúc vì thế cứ ngập tràn trong lòng tớ suốt thời gian ở Phan Thiết.

Trải nghiệm này làm tớ chạnh lòng nhớ về những chuyến du lịch ở miền Bắc cùng gia đình, những lần bị lừa gạt mua vé ra vịnh Hạ Long mà không được lên tàu, rồi người dẫn đoàn đột nhiên biến mất, rồi thái độ quay ngoắt 180 độ nếu khách hàng không lựa chọn mua đồ hay sử dụng dịch vụ của 1 số tiểu thương.

Nếu được dành 1 điều ước cho Việt Nam, tớ ước rằng, dù có đến bất cứ nơi đâu trên mọi miền đất nước, mọi người cũng sẽ đều đối xử với nhau bằng tấm chân tình, yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau như những người dân tớ đã may mắn được tiếp xúc ở thành phố biển Phan Thiết.

Đối với tớ, những chuyến đi tuyệt vời không chỉ đơn thuần ở cảnh đẹp, món ăn ngon, mà quan trọng hơn cả đó là hình bóng những người dân nơi ấy mãi vấn vương trong nỗi nhớ của mình.

Singapore, 07/01/2019

Lại Hà Giang