Mấy tháng nay tôi liên tục nhận được tin báo cưới từ học sinh tôi từng bảo lãnh du học ở Singapore. Niềm vui rất lớn nhưng nỗi lo trong tôi cũng khá nhiều.

Lập gia đình khi tuổi đời mới qua ngưỡng 20, tôi lo các em chưa có đủ kinh nghiệm sống để có thể vững tay chèo lái con thuyền hạnh phúc gia đình vượt qua muôn trùng sóng gió.

Tôi lập gia đình ở tuổi gần 30, đã tìm hiểu, yêu đương, hẹn hò với người bạn đời trong suốt 8 năm trước khi cưới nhau, cả 2 người đã hiểu rõ tính cách tốt-xấu của nhau, vậy mà khi về cùng một nhà, “chiến tranh lạnh” vẫn thỉnh thoảng xảy ra khiến người tham gia trận chiến ấy nhiều khi muốn bỏ cuộc, đầu hàng.

Nếu có cơ hội trở lại những tháng ngày tuổi trẻ khi chưa “chống lầy”, tôi sẽ thực hiện 3 điều sau đây để dựng xây một gia đình yên bình, hạnh phúc ngay từ những ngày đầu tiên.

  1. HIỂU ĐƯỢC NGÔN NGỮ YÊU THƯƠNG CỦA BẠN ĐỜI

Tôi biết đến cuốn sách “Năm ngôn ngữ tình yêu” của Gary Chapman khá muộn, chỉ sau khi tôi đã sinh con trai đầu lòng.

Đọc cuốn sách này, tôi mới biết rằng, mỗi chúng ta đều sở hữu ít nhất 1 trong 5 ngôn ngữ yêu thương sau:

Lời động viên, khích lệ (Words of Affirmation)
• Hành động phục vụ (Act of Service)
• Quà tặng (Receiving Gifts)
• Thời gian chất lượng (Quality Time)
• Tiếp xúc cơ thể (Physical Touch)

Do không hiểu ngôn ngữ tình yêu của bạn xã là lời động viên, khích lệ, tôi rất kiệm lời khen ngợi chồng khiến bạn ấy luôn cảm thấy tôi không thực sự quan tâm, yêu thương bạn ấy.

Ngược lại, tôi thể hiện sự yêu thương chồng mình bằng hành động phục vụ, cố gắng nấu ăn sáng tối để gia đình có cơ hội quây quần bên nhau, là ủi quần áo phẳng phiu cho chồng trước khi đi làm.

Sau một lần chiến tranh lạnh, chồng tôi tuyên bố hùng hồn: “Tớ không cần cậu nấu cho tớ ăn mỗi ngày, chúng mình có thể ra ngoài ăn cũng được. Chỉ cần cậu khen ngợi, động viên là tớ cảm thấy hạnh phúc rồi”.

Vậy đấy, do không hiểu ngôn ngữ yêu thương của người bạn đời, tôi cứ ra sức thể hiện tình yêu thương bạn ấy bằng ngôn ngữ yêu thương của tôi là hành động phục vụ. Do không nói với nhau cùng chung 1 ngôn ngữ nên chúng tôi đã không hiểu nhau, không cảm nhận được tình cảm dành cho nhau, khiến mối quan hệ vợ chồng cứ ngày càng xa cách.

Bây giờ, tôi vẫn đang phải học cách nói với chồng mình bằng ngôn ngữ tình yêu của bạn ấy là lời động viên, khen ngợi. Tôi nhận thấy rằng, khi tôi nói lời khen ngợi, khích lệ, bạn xã tôi vui vẻ hẳn ra, cười nói nhiều hơn. Gia đình tôi vì thế ngày càng hạnh phúc hơn.

  1. ĐỪNG KỲ VỌNG QUÁ NHIỀU VÀO NGƯỜI BẠN ĐỜI

 Điều quan trọng thứ 2 tôi ước tôi biết trước trước khi lập gia đình, đó là đừng kỳ vọng quá nhiều vào người bạn đời.

Một vài năm trước và sau khi cưới chồng, tôi đặt rất nhiều kỳ vọng vào chồng mình. Tôi muốn bạn ấy phải học giỏi tiếng Việt, vừa kiếm thật nhiều tiền, làm công việc toàn thời gian kết hợp với bán thời gian để tăng thêm thu nhập, vừa phải biết quan tâm thể hiện tình cảm lãng mạn với vợ, chăm sóc chu đáo cho gia đình.

Tôi luôn tạo áp lực cho chồng mình học nhiều hơn nữa, làm việc chăm chỉ hơn nữa, quan tâm đến vợ nhiều hơn nữa. Tôi còn ép chồng ngồi xuống cùng tôi lên kế hoạch tương lai cho gia đình. Nhưng rốt cuộc tôi chẳng đạt được những điều tôi mong muốn và kỳ vọng từ bạn xã. Điều này khiến tôi vô cùng thất vọng và chỉ muốn bỏ quách ông chồng “cứng đầu” ấy đi cho xong.

Tôi đã thay đổi suy nghĩ điên rồ ấy của mình sau khi đọc các cuốn sách về lĩnh vực làm cha mẹ. Tôi nhận ra rằng, lý do cốt yếu dẫn đến mâu thuẫn giữa cha mẹ và con cái xuất phát từ kỳ vọng muốn được kiểm soát, chỉ đạo, điều khiển con của cha mẹ. Mối quan hệ giữa vợ chồng cũng như giữa người và người cũng tương tự. Chúng ta sẽ chỉ nhận được sự thất vọng nếu cố sức điều khiển người khác thay bằng việc lắng nghe, thấu hiểu, thông cảm, chia sẻ, hỗ trợ, giúp đỡ, tin tưởng, tôn trọng họ.

Kể từ khi tôi buông bỏ mọi kỳ vọng về “một người chồng lý tưởng trong tưởng tượng” và mong muốn điều khiển, kiểm soát, lên kế hoạch cuộc đời cho chồng mình, tôi thấy lòng mình thật thanh thản. Gia đình vì thế cũng bình yên hơn, hạnh phúc hơn. Chồng tôi cũng giảm bớt áp lực hơn, làm việc hiệu quả hơn, sự nghiệp thăng tiến nhanh hơn trước rất nhiều.

  1. HẠNH PHÚC KHÔNG ĐẾN TỪ VẬT CHẤT

Tôi đã từng mắc một sai lầm rất nghiêm trọng sau khi lấy chồng, đó là tin vào việc sở hữu vật chất sẽ giúp tôi và gia đình tôi hạnh phúc hơn.

Công việc bảo lãnh du học sinh ở Singapore mang đến cho tôi cơ hội làm việc với các đại gia “khủng” đến từ Việt Nam và các nước châu Á. Mỗi lần về Việt Nam, tôi được các phụ huynh nồng nhiệt đón tiếp, đưa tôi đến thăm tư gia, nhà xưởng, công ty của họ. Cuộc sống giàu có về vật chất của các phụ huynh khiến tôi cảm thấy chạnh lòng, bất an và không thấy hạnh phúc trong một khoảng thời gian khá dài.

Tôi thường xuyên kêu ca với bạn xã về điều kiện vật chất hiện tại của gia đình mình, nào là phải ở nhà chính phủ chứ chẳng được ở nhà tư nhân có đầy đủ tiện nghi, nào là phải đi BMW (bus-MTR-walk/xe buýt-tàu điện-đi bộ) thay vì sở hữu xe cá nhân …

Sau khi đọc các cuốn sách về hạnh phúc và lối sống tối giản, tôi mới nhận ra rằng, mình đã có đầy đủ mọi thứ để sống hạnh phúc. Tôi và các thành viên trong gia đình lớn nhỏ của mình đều vẫn khỏe mạnh, bố mẹ vẫn còn giúp đỡ được chúng tôi rất nhiều việc ở Việt Nam mà chưa cần chúng tôi phải chăm sóc hay hỗ trợ về tài chính.

Chồng tôi chăm chỉ làm việc, luôn tranh thủ thời gian giành cho gia đình, giúp vợ làm việc nhà, chăm sóc, dạy dỗ con. Con trai tôi sinh ra lành lặn, hiếm khi ốm đau, tự giác học hành, biết giúp đỡ mẹ làm việc nhà, biết chăm sóc, quan tâm, chào hỏi lễ phép mọi người. Với tôi bây giờ như vậy đã là quá đủ để cảm nhận được niềm hạnh phúc và thấy mình thật may mắn.

Nếu như trước kia, tôi ra sức mua thật nhiều đồ để thỏa mãn cơn khát vật chất khiến nhà tôi trở nên vô cùng chật chội, thì bây giờ, tôi cố gắng sống thật đơn giản, giảm bớt tối đa vật dụng trong nhà để có thêm không gian thoáng đãng cho các hoạt động sinh hoạt gia đình. Nhờ có ít đồ hơn nên nhà tôi gọn gàng hơn, thời gian thu dọn nhà cũng giảm đáng kể. Thay vì dành cả ngày lau chùi, sắp xếp đồ đạc ngăn nắp, bây giờ, tôi chỉ cần dành 1, 2 giờ đồng hồ là hoàn thành việc dọn dẹp nhà cửa.

Nhờ việc cắt giảm mua sắm những đồ không cần thiết, tôi đã tiết kiệm được khá nhiều tiền. Số tiền này tôi dùng để đưa gia đình đi du lịch, ăn nhà hàng hoặc làm việc thiện nguyện. Không còn đặt nặng áp lực phải sở hữu căn hộ tư nhân đầy đủ tiện nghi ở khu trung tâm Singapore có giá vài triệu đô la trong 1, 2 năm tới, bây giờ gia đình tôi cứ bình tĩnh tận hưởng cuộc sống, đi du lịch nhiều hơn, đầu tư vào các lĩnh vực khác nhau để có thêm nguồn thu nhập thụ động và tăng thêm khoản tiết kiệm để mua nhà trong 5 năm, thậm chí 10 năm tới cũng chưa muộn.

Nhờ ít áp lực tài chính hơn, giành nhiều thời gian cho gia đình và bạn bè hơn, tham gia nhiều hoạt động cộng đồng hơn, nên tôi cảm thấy cuộc sống của mình hạnh phúc hơn bao giờ hết.

Mọi thứ thay đổi khi tôi thay đổi. Những điều tốt đẹp và may mắn cứ đến với tôi ngày càng nhiều nhờ tôi có những thay đổi tích cực và không ngừng học hỏi để hoàn thiện bản thân mình hơn mỗi ngày.

Tôi mong rằng, những học trò của mình, những đứa em đang chuẩn bị bước vào cuộc sống hôn nhân – một chặng đường đời mới đầy hứng khởi với nhiều bất ngờ, thách thức, cũng có được những thay đổi tích cực giống tôi, để có thể vững chãi chèo lái con thuyền hạnh phúc gia đình tiến về phía trước.

Lại Hà Giang

Singapore, Thứ 6 ngày 16 tháng 11 năm 2018