Tối qua, tớ và con cùng đọc truyện Thánh Gióng. Trước khi đọc, tớ giới thiệu với con trai nhân vật Thánh Gióng ở trang bìa cuốn sách đang cầm trong tay lùm tre quật ngã đám giặc.

Andrew hỏi: Mẹ ơi, tại sao Thánh Gióng lại đánh người?

Tớ trả lời: Vì đám người này đến làng nước của Gióng cướp bóc, đánh đập, chém giết người dân ở đây.

Đến lượt tớ hỏi: Andrew thấy đám giặc này có tốt không con?

Andrew: Họ không tốt mẹ ạ!

Tớ: Vậy con thấy Thánh Gióng có phải là người tốt không?

Andrew: Không mẹ ạ!

Tớ (hơi bất ngờ trước câu trả lời của bạn con): Tại sao con nghĩ Thánh Gióng là người không tốt?

Andrew: Vì Thánh Gióng đánh người, công an sẽ bắt Thánh Gióng.

Tớ (cười như nắc nẻ): Ồ, ừ.

Tớ (bất chợt lóe ra câu trả lời): Thời đó không có công an (police) như bây giờ. Nếu Gióng không đứng ra đánh giặc thì chúng sẽ cướp hết đồ ăn, quần áo, vật dụng của dân làng Gióng. Chúng cũng sẽ giết hại người dân làng Gióng. Nếu người khác tấn công mình, muốn sát hại mình, mình không phản kháng, chiến đấu lại với họ, thì họ sẽ tiêu diệt mình, người thân của mình, người dân làng mình, đất nước mình.

Tớ hỏi tiếp: Andrew thích chiến tranh hay thích hòa bình?

Andrew: Chiến tranh là gì hả mẹ?

Mẹ: Là người ở 2 bên chiến tuyến đánh nhau vì các lý do khác nhau. Ngày xưa đánh nhau dùng dao, gươm, kiếm, cung tên, gậy gộc. Bây giờ có vũ khí hiện đại thì dùng bom, đạn, tên lửa…

Andrew: Con yêu hòa bình mẹ ạ.

Tớ: Mẹ cũng yêu hòa bình giống Andrew. Vậy nên chúng ta hãy biết ơn và trân trọng cuộc sống ta đang có, vì chúng ta đang được sống trong hòa bình Andrew nhỉ.

Andrew: Vâng ạ!

P/S: Chủ đề thảo luận trước khi đi ngủ mang hơi hướng khá bạo lực, may mà chốt hạ lại được bằng việc củng cố lòng biết ơn và yêu hòa bình cho con làm tớ thở phào nhẹ nhõm.