Dưới đây là những trải nghiệm và kinh nghiệm của tớ khi đi du lịch Mũi Né, Phan Thiết cùng ông xã và con trai 4 tuổi trong kỳ nghỉ cuối tháng 12 năm 2018.

  1. ĐI LẠI

Phương tiện di chuyển cho du khách từ thành phố Hồ Chí Minh đến Phan Thiết chủ yếu bằng xe khách hoặc tàu hỏa. Vé xe khách và tàu hỏa tớ đều mua online, thanh toán bằng thẻ tín dụng từ nước ngoài, rất thuận tiện. Thời gian đi bằng xe khách khoảng 5 đến 6 tiếng, đi tàu khoảng 4 tiếng. Do chưa có sân bay nên du lịch Phan Thiết phát triển chưa tương xứng với tiềm năng.

a) Đi xe khách chiều từ TPHCM đến Mũi Né

Tớ chọn đi hãng xe Phương Trang, ghế giường nằm, VND 135,000/1 vé. Chuyến xe đó chỉ có tớ là người Việt Nam, còn lại toàn khách nước ngoài. Dịch vụ và thái độ phục vụ của nhân viên nhà xe Phương Trang nhìn chung khá chuyên nghiệp. Chỉ có 1 số điểm chưa được như sau.

Tớ nhớ cách đây 7, 8 năm khi tớ đi xe Phương Trang từ TPHCM đến Đà Lạt và Nha Trang, các điểm dừng nghỉ ngơi, đi vệ sinh rất sạch sẽ, lịch sự, thì lần này đi từ TPHCM đến Mũi Né làm tớ thất vọng toàn tập.

Nhà vệ sinh khá bẩn, khu ăn uống có ruồi bay bám rất dai, đồ ăn nhìn đã thấy không được an toàn. Kinh nghiệm xương máu của tớ: nhớ mua sẵn đồ ăn ở TPHCM mang theo, đến điểm dừng mang xuống ăn. Không được ăn trên xe. Hạn chế uống nước để tránh đi vệ sinh nơi dừng chân của nhà xe.

Thời gian trung chuyển từ văn phòng nhà xe Phương Trang ở quận 1, TPHCM đến điểm đón xe giường nằm ở ngoại thành khá lâu, mất cỡ 1 tiếng chờ đợi ở 2 điểm. Điểm chờ xe giường nằm trên đường cao tốc khá bụi bặm, tiếng xe máy chạy rất ồn ào. Nếu bạn đi với con nhỏ, nhất là các bé còn ẵm ngửa, thì đi kiểu này không phải là lựa chọn tốt. Lần sau đi lại, mình sẽ không đi như thế này.

Tớ nghe nói có 1 số hãng xe đón tận nơi, đưa thẳng từ TPHCM đến Mũi Né, không phải chờ đợi trung chuyển. Không biết các xe đưa đón như vậy có giường nằm không, vì đi với con nhỏ cần chọn xe giường nằm để tiện cho việc ngủ nghỉ của cả người lớn và trẻ em.

b) Đi tàu chiều từ Phan Thiết đến TPHCM

Do muốn có thêm trải nghiệm đa dạng về việc đi lại nên tớ chọn đi tàu. Có rất nhiều trang website bán vé tàu, tuy nhiên tớ chỉ chọn sử dụng mua vé tàu trên website chính thức của Tổng công ty Đường sắt Việt Nam: https://dsvn.vn hoặc http://www.vr.com.vn/

Tìm hiểu chỗ ngồi an toàn nhất khi đi tàu, kèm lưu ý tránh xa nhà vệ sinh, nên tớ đã chọn Toa số 3, ghế số 49 và 50. Tớ và ông xã khó tính đều hài lòng về vị trí ngồi này. Chỉ có điều là nếu chọn lại, tớ sẽ chọn giường nằm, vì đi cùng con nhỏ khá mệt nên khi lên tàu xe, tớ chỉ muốn tranh thủ ngủ nghỉ, trẻ cũng dễ ngủ khi ngồi trên các phương tiện giao thông. Ông xã tớ thì vẫn bảo thủ với quan điểm chọn ghế ngồi khi di chuyển các chặng đường chỉ có 4 giờ.

Giá vé ghế ngồi mềm điều hòa (tháng 12/2018): VND 141,000/1 vé

Điểm cộng của việc đi tàu hỏa là được ngắm nhìn cảnh đẹp thiên nhiên với những cánh đồng thanh long ở khu vực Bình Thuận, những cánh rừng cao su thuộc tỉnh Đồng Nai trải dài 2 bên đường ray.  Hành khách cũng được tự do ăn uống trên tàu.

Điểm trừ của việc đi tàu hỏa là nhà vệ sinh không sạch và điểm dừng/xuất phát ở nhà ga Phan Thiết trong khi xe khách thường được được đưa đến tận nơi các khách sạn, resort bạn ở trong thành phố Phan Thiết.

c) Thăm quan Phan Thiết bằng xe Jeep

Chỉ với VND 600,000 cho 1 tour thăm quan bằng xe Jeep đã mang lại cho gia đình tớ trải nghiệm vô cùng tuyệt vời. Tớ cũng may mắn được 1 anh chủ xe Jeep tốt bụng tên Tây đưa đón rất nhiệt tình, chu đáo.

Tour tớ đặt chỉ gồm 4 điểm: Đồi cát trắng – Đồi cát đỏ – Làng chài – Suối tiên trong vòng 4 tiếng, không có hướng dẫn viên. Anh Tây đảm nhận luôn vai trò hướng dẫn viên miễn phí, còn đưa nhà tớ đến thăm quan thêm 3, 4 điểm du lịch nữa như cánh đồng thanh long, bờ kè Hàm Tiến, dừng chân ở cung đường đẹp nhất Bàu Trắng để chụp hình.

Trước khi chở gia đình tớ đến chỗ ăn tối, anh Tây còn đưa chúng tớ đến thăm nơi vợ anh đang làm việc cho 1 nhà nghỉ Guest House ở số 123 Huỳnh Thúc Kháng, Hàm Tiến, Phan Thiết. Vợ con anh Tây niềm nở đón tiếp rồi nhanh tay đi pha café, lấy nước mời chúng tớ. Cả 2 vợ chồng anh đều rất hiền lành, chất phác, khiến chúng tớ cảm mến vô cùng.

Số tớ may mắn đi đâu cũng toàn gặp được những người vừa tử tế, tốt bụng, vừa là cao thủ đi xe đường trường, tay lái cừ khôi nên rất yên tâm khi đi cùng con nhỏ và cả gia đình. Đợt tớ đi tham quan Lũng Cú, Hà Giang với bố mẹ ngoài 60 tuổi và con trai 3 tuổi, tớ cũng may mắn được anh tài xế tên Trưởng dạn dày kinh nghiệm chở đi trong suốt 2 ngày trên những cung đường như xoáy lốc.

Nếu các bạn muốn đi tham quan Phan Thiết bằng xe Jeep, bạn có thể liên hệ trực tiếp với anh Tây (không phải qua công ty tour như mình mới tìm được anh ấy) qua số điện thoại: 09 1402 4143 (Mr. Tây) hoặc vợ anh ấy qua số máy bàn: 0376 725 799. Email: thiphan030@gmail.com

  1. CHỖ Ở:

Du khách nước ngoài thường thích ở các resorts, khách sạn, nhà nghỉ nằm trên đường Nguyễn Đình Chiểu. Người Việt thường chọn ở khu vực Hòn Rơm với nhiều nhà khách, nhà nghỉ rộng rãi, bãi biển đẹp.

Tớ thích ở đường Nguyễn Đình Chiểu vì tập trung nhiều cửa hàng tiện ích, nhà hàng, tiệm café, đồ ăn vặt, công ty tour, điểm cho thuê xe máy … Các resorts, khách sạn, nhà nghỉ trên đường Nguyễn Đình Chiều nằm phía bên phải hướng về Hòn Rơm và Đồi Cát Trắng đều có bãi biển liền kề. Tớ thích được ngồi ăn sáng, uống café ở resort và ngắm cảnh biển lúc bình minh.

Tớ ấn tượng với 1 số resorts lớn nằm trên đường Nguyễn Đình Chiểu bao gồm: The Cliff Resort, Anantara Mui Ne Resort, Sai Gon Mũi Né Resortn. Các resorts này nằm ngay trên trục đường trung tâm Nguyễn Đình Chiểu.

  1. CHỖ ĂN & MÓN ĂN:

Tớ hỏi bạn bè kinh nghiệm ăn uống ở Mũi Né, mọi người thường giới thiệu nhà hàng Cây bàng, nhà hàng Hoa Viên, nhà hàng Ngọc Sương.

Khi đến Phan Thiết, tớ lại tìm đến những điểm ẩm thực ít người nhắc tới nhưng mang lại cho tớ những trải nghiệm rất tuyệt vời.

a) Bữa tối đầu tiên ở Phan Thiết, nhà tớ tìm đến quán “Vietnam Home” theo lời giới thiệu của các em nhân viên lễ tân tận tình, tốt bụng. Nhà hàng này nằm trên đường Nguyễn Đình Chiểu, hướng về phía Bờ Kè, Hòn Rơm.

Tớ chọn món “Lẩu thả Phan Thiết”, nguyên liệu gồm có cá mai sống, trứng chiên, thịt ba chỉ luộc, chuối xanh, khế, xoài, bánh đa mè nướng, các loại rau sống, dưa leo thái chỉ, bún tươi được đặt gọn gàng trong các cánh hoa chuối xếp hình tròn trong chiếc mâm tròn bọc giấy bạc.

Có 2 cách ăn khi gọi món “Lẩu thả Phan Thiết”. 1 là ăn kiểu gỏi cuốn kèm 1 bát nước chấm đậu phộng. 2 là ăn kiểu lẩu, thả cá mai vào nồi nước lẩu đậm đà, vàng sánh gồm có cà chua, hành tây xắt nhỏ, thịt heo xay, đun sôi cho chín cá rồi chan hỗn hợp này vào bát có cho sẵn bún và các nguyên liệu xếp trong các cánh hoa chuối.

Món lẩu có giá VND 399,000 mà cả nhà ăn no vẫn không hết. Lúc đầu tớ định gọi thêm các món khác như hàu, sò bỏ lò, nướng, hấp … với giá rất “hạt dẻ”, nhưng khi ăn món lẩu thả xong là không thể ăn thêm món nào khác. Thôi thì để dành mai ăn tiếp vậy.

b) Ngày thứ 2 ở Mũi Né, chúng tớ thưởng thức ẩm thực ở khu vực Bờ Kè Hàm Tiến do anh Tây lái xe Jeep tốt bụng giới thiệu chở tới. Khu ẩm thực hải sản này ngay sát biển (bờ kè, không có bãi biển), gió lồng lộng, rất đông thực khách nước ngoài xì xèo tiếng Anh, Nga, Trung, Hàn.

Đồ ăn ở quán Seafood Market (chợ hải sản) ở Bờ Kè rất tươi ngon, giá rất hạt dẻ, ăn đến mức nhìn hải sản là thấy sợ cho 2 người lớn, 1 trẻ em mà chưa đến VND 800,000. Ăn tối ở đây xong, nhà tớ phải đi bộ về cỡ 2km để cho đỡ nặng bụng.

Lưu ý: Bạn nên đến ăn tối sớm, tốt nhất là khoảng 5, 6 giờ chiều vì lúc này nhà hàng còn vắng khách, đồ ăn nấu ngon hơn, phục vụ nhanh hơn. Có những thực khách đến muộn, ngồi chờ mãi không thấy đồ ăn ra, tỏ rõ vẻ thất vọng.

c) Ngày thứ 3, tớ đưa chồng con tự đi “phượt”, dừng chân ở làng chài Mũi Né nằm trên đường Huỳnh Thúc Kháng, chọn ăn trưa ở tầng 2 nhà hàng “Bến Tàu Quán”. Hải sản ở đây rất đa dạng, tươi ngon, nhưng trình nấu ăn của đầu bếp chưa được xuất sắc lắm.

Về địa điểm chỗ ngồi ăn uống ngắm cảnh thì Bến Tàu Quán là số 1 ở khu vực làng chài Mũi Né – 1 điểm du lịch nổi tiếng ở Phan Thiết. Về chất lượng món ăn thì Chợ Hải Sản ở Bờ Kè Hàm Tiến tốt hơn rất nhiều. Cả nhà 3 người ăn ở đây hết gần 1 triệu VND.

d) Ngày thứ 4, trước khi lên đường về lại TPHCM, tớ bỏ ăn sáng buffet ở resort để tự đi thưởng thức 1 vài món đặc sản địa phương. Tớ đi 1 mình đến chợ Hàm Tiến xem người dân nơi đây ăn sáng bằng món gì, vì khu vực đường Nguyễn Đình Chiểu hầu như không thấy có tiệm bán đồ ăn sáng nào.

Bước qua cổng chợ là vào ngay khu ẩm thực với rất nhiều các món đặc sản địa phương như: bánh xèo, bánh căn, bánh lọc (bánh quai vạc), … Tớ hoa mắt với các lựa chọn đồ ăn sáng ở khu chợ này, tự dặn mình phải chọn được món nào đặc sắc nhất, vì dạ dày kích cỡ có hạn.

Rảo quanh khu ẩm thực, tớ thấy ấn tượng nhất ở quầy làm bánh căn được nướng trong những khuôn đất sét nhỏ xinh. Hình ảnh bác chủ quán hiền lành, đội chiếc mũ vải, mặc bộ đồ đen, miệng cười móm mém, 1 tay đảo nồi nước bột gạo rồi cẩn thận múc từng muỗng bột đổ vào khuôn đất nung trên chiếc bếp than củi nóng rực, 1 tay liên tục đảo, trở bánh bằng 1 chiếc muỗng nhỏ để bánh chín tới và không bị cháy.

Mặc dù làm từ nước bột gạo tẻ lỏng nhưng sau khi nướng bánh lại có vỏ giòn tan, bên trong lại rất mềm mịn. Hai chiếc bánh được nạy ra từ 2 khuôn đất, xếp chồng lên nhau giống như cặp bánh dày ở miền Bắc, ở giữa có rắc hành lá xào.

Bánh căn nóng hổi ăn kèm với nước chấm màu vàng sánh được nấu từ cá nục tươi, cà chua, ớt đỏ và rắc chút xoài bào sợi mỏng. Phải nói rằng, tớ đã rất may mắn vì kịp đi ăn món đặc sản bánh căn Phan Thiết. Dù chỗ ăn không được sạch sẽ, vệ sinh cho lắm, nhưng rất đáng để thử ít nhất 1 lần trong đời.

Được ngắm nhìn vẻ đẹp chất phác của người phụ nữ phương Nam xứ Việt tảo tần nướng bánh trên chiếc bếp than hồng, được cảm nhận mùi vị của biển cả qua những miếng cá nục tươi ngon, được mường tượng ra hình ảnh của những miệt vườn xanh mướt qua những miếng xoài thái nhỏ, những cánh đồng thẳng cánh cò bay đặc trưng của miền nông nghiệp lúa nước qua những miếng bánh bột gạo tẻ thơm lừng.

Tớ đã được nhận về quá nhiều những cảm xúc, dư âm và hương vị của vùng đất Bình Thuận, Phan Thiết qua tô bánh căn với giá chỉ có VND 10,000. Tớ từ chối nhận tiền thối lại của bác chủ quán với lý do “Món bánh căn của bác rất tuyệt vời!”. Người phụ nữ Nam Bộ ấy trao lại cho tôi nụ cười phúc hậu cùng lời cảm ơn hết mực chân thành.

e) Trên đường đi từ Nguyễn Đình Chiểu đến ga Phan Thiết, tôi nhờ anh taxi dừng lại ở tiệm Con Cá Vàng – thương hiệu được nhiều người ở Mũi Né nhắc đến khi giới thiệu nơi mua đặc sản của Phan Thiết.

Đặc sản mua về làm quà ở Phan Thiết chủ yếu là các loại cá, mực, tôm, ghẹ sữa tẩm ướp gia vị đóng vào những chiếc hộp nhựa. Tôm khô thì có, cá khô loại to thì không.

Tớ chỉ tìm thấy 2 loại bánh làm quà sản xuất tại Phan Thiết gồm: bánh cốm sữa (làm từ gạo nếp, sữa, đường, gừng) và bánh rế (làm từ khoai lang và đường nấu chảy).

* KINH NGHIỆM: Nếu không muốn phải dừng giữa đường để mua các đặc sản Phan Thiết về làm quà, bạn có thể mua ở quầy hàng nằm ngay bên trong nhà ga Phan Thiết, gần phòng bán vé. Chủ quầy hàng là 1 chị quê Thanh Hóa theo chồng vào làm việc ở ga tàu hỏa Phan Thiết. Nhìn vào thương hiệu, cách đóng gói, các cam kết về chất lượng, đặc biệt đối với các món hải sản đóng hộp ở quầy chị bán khiến tớ yên tâm hơn về chất lượng.

ĐIỂM HẠN CHẾ KHI ĐI DU LỊCH PHAN THIẾT

  1. Chưa có sân bay, chỉ có lựa chọn là tàu hỏa hoặc xe khách. Các điểm dừng nghỉ ngơi khi đi xe khách không được sạch sẽ. Nhà vệ sinh tàu hỏa khá mất vệ sinh.
  2. Các điểm du lịch hầu hết ngoài trời, nếu đi dịp mưa sẽ có rất ít nơi vui chơi trong nhà.
  3. Bãi biển ở trước các resorts dọc đường Nguyễn Đình Chiểu bị sụt lở do nước biển lấn sát vào sâu, nhiều đoạn phải gia cố thi công sửa chữa.
  4. Dọc đường Nguyễn Đình Chiểu hầu như không có các món ăn đường phố với các món đặc sản Phan Thiết như bánh căn, bánh lọc, bánh tráng nướng.
  5. Các cửa hàng ăn vặt đường phố trên đường Nguyễn Đình Chiểu bán đồ khá đơn điệu, hầu hết bán đồ giống nhau xoay quanh 3 món chính: nước trái cây (chỉ có VND 15,000 đặc sánh nguyên chất), kem cuộn Thái Lan và trái cây tươi.
  6. Ít đồ lưu niệm đặc sắc lưu lại kỷ niệm về thành phố biển Phan Thiết.

ĐIỂM ĐỘC ĐÁO KHI ĐI DU LỊCH PHAN THIẾT

  1. Cung đường Bàu Trắng dài 40km rất đẹp, nên đi dọc cung đường ven biển đẹp nhất Việt Nam này bằng xe Jeep và xe máy
  2. Đồi cát trắng vào tầm trưa rất yên tĩnh vì ít du khách. Bạn nên thuê người lái xe mô tô địa hình 3 bánh đi chinh phục các đồi cát trắng với giá chỉ có VND 200,000/1 điểm và VND 300,000 cho 2 điểm tham quan.
  3. Đồi cát đỏ có trò chơi trượt cát chỉ với VND 20,000/1 tấm trượt. Nên nhờ người cho thuê tấm trượt hướng dẫn cách chơi và hỗ trợ ván trượt, bạn trả phí bao nhiêu cũng được, tùy tâm.
  4. Con trai tớ 4 tuổi rất thích chơi với cát trên đồi cát trắng và trò chơi trượt cát trên đồi cát đỏ. Chơi mãi không chán, còn muốn được quay trở lại để chơi tiếp.
  5. Lội nước ở suối tiên cũng là trải nghiệm khá thú vị, tớ đặc biệt ấn tượng với những nhũ cát cao nhọn chĩa lên bầu trời như những đỉnh tháp cùng những triền đồi cát đỏ xen kẽ những dải cát trắng tinh.

Tóm lại: Phan Thiết là điểm du lịch rất tuyệt vời không chỉ dành cho các phượt thủ mà còn đối với cả các gia đình có con nhỏ như tớ. Tớ mong du lịch Phan Thiết ngày càng phát triển để người dân nơi đây có thu nhập tốt hơn, được phục vụ nhiều du khách trong và ngoài nước hơn nữa.

Chia sẻ bởi Lại Hà Giang!

Singapore, 07/01/2019