Một trong những điều quan trọng nhất nhưng thường bị phụ huynh Việt Nam coi nhẹ nhất khi cho con đi học ở Singapore, đó là việc tìm người bảo lãnh. Theo quy định của Cục xuất nhập cảnh và Bộ Giáo dục Singapore, đối với các học sinh quốc tế dưới 18 tuổi khi du học tại Singapore bắt buộc phải có người bảo lãnh mang quốc tịch Singapore hoặc thẻ định cư PRs.

Thông thường, các cha mẹ Việt nghĩ rằng, chỉ cần tìm người có quốc tịch Singapore hoặc có thẻ định cư PRs nhận bảo lãnh con mình là được. Họ không nghĩ đến đến việc người bảo lãnh ấy có khả năng hỗ trợ con họ nhanh chóng làm quen và hòa nhập với môi trường sống, học tập ở nước ngoài hay không. Họ cũng chưa nghĩ đến chuyện người bảo lãnh ấy có khả năng tư vấn, định hướng, giúp con họ lựa chọn các môn học, ngành học, trường học phù hợp nhất trong suốt thời gian con đi du học.

Từ trải nghiệm bảo lãnh học sinh tại Singapore đã gần 10 năm, tôi thấy rằng, người bảo lãnh chính là người thay mặt cha mẹ học sinh ở nước ngoài để xử lý các công việc liên quan đến xuất nhập cảnh, nhà trường, bộ giáo dục, ngân hàng, bệnh viện, cũng như các mối quan hệ trong và ngoài nhà trường của du học sinh.

Là người bảo lãnh học sinh, tôi hỗ trợ phụ huynh từ việc hướng dẫn  chuẩn bị các giấy tờ cần thiết cho hồ sơ du học của học sinh, tư vấn chương trình học, ngành học, trường học phù hợp nhất với năng lực học tập và nguyện vọng du học của học sinh cũng như kế hoạch tương lai và khả năng tài chính của mỗi gia đình.

Khi học sinh qua Singapore du học, tôi đưa học sinh đến trường làm thủ tục nhập học, hoàn thiện các giấy tờ cần thiết theo yêu cầu của trường và Cục xuất nhập cảnh, đi khám sức khỏe tại bệnh viện, lấy thẻ học sinh ở Cục xuất nhập cảnh, đưa học sinh đi tham quan khuôn viên trường, hướng dẫn cách đi lại bằng phương tiện giao thông công cộng từ chỗ ở đến trường và từ trường về nhà, mở tài khoản ngân hàng …

Có những du học sinh nhớ nhà quá, tôi dành cả 1 tuần đầu để đưa các bạn ấy đi chơi, tham quan các địa điểm nổi tiếng ở Singapore như Thư viện Quốc gia, phố của người Ả Rập, người Ấn Độ, người Trung Hoa, Bảo tàng Quốc gia, vịnh Marina …

Vào ngày sinh nhật của các du học sinh do tôi bảo lãnh, tôi thường tổ chức ăn uống, đi xem phim, tặng các món quà ý nghĩa để các con cảm thấy không bị cô đơn trong ngày quan trọng này. Những dịp lễ như Tết Trung thu, Tết Nguyên đán, tôi thường tổ chức tiệc liên hoan ở nhà mình với các món ăn Việt để những bạn không về thăm nhà vào những dịp này vì bận học vẫn được hưởng chút không gian văn hóa Việt Nam và hơi ấm gia đình ở nơi đất khách.

Những lúc đau ốm, các con rất nhớ nhà và cần lắm sự quan tâm từ người bảo lãnh nói được tiếng mẹ đẻ của mình. Chỉ cần 1 bát cháo nấu đúng vị Việt Nam cũng đủ để các con ấm lòng và mau khỏi bệnh. Những sự quan tâm nhỏ như vậy, không dễ có được từ những người bản xứ. Chỉ những người có cùng chung văn hóa, giống nòi mới có thể chia sẻ những điều hạnh phúc giản dị đến thế.

Theo www.laihagiang.com