Tôi từng mắc chứng bệnh thích mua sắm. Có những món đồ tôi mua vài năm cũng chưa dùng đến. Quần áo nhiều vô tội vạ, chỉ nhìn vào tủ quần áo thôi cũng đã đủ chóng mặt. Lần nào về Việt Nam, tôi cũng vác sang Singapore vài vali sách và các loại đồ ăn, đồ gia dụng dùng cho cả năm.

Nhà tôi từng giống như 1 cửa hàng tạp hóa chứa các loại vật dụng sinh hoạt như giấy ăn, giấy vệ sinh, tã bỉm, bột giặt, dầu gội đầu, dầu tắm, đến các loại thực phẩm như dầu ăn, sữa tươi đóng hộp, đồ khô, v.v. Căn phòng khách giống như một nhà trẻ thu nhỏ với vô số đồ chơi, sách truyện. Để có thêm chỗ chứa đồ, tôi phải gọi thợ đến đóng thêm tủ tường ở phòng khách và nhà bếp mất hơn S$10,000.

Tôi vẫn nhớ cảm giác bức bối và tâm trạng căng thẳng mỗi khi bắt đầu tiến hành công cuộc dọn dẹp và chinh phạt đồ đạc trong nhà. Riêng việc sắp xếp đồ đạc gọn gàng, ngăn nắp, lau bụi bám trên các món đồ cũng đã ngốn cả ngày cuối tuần quý giá của tôi. Đúng ra cuối tuần tôi phải được thư giãn, nghỉ ngơi, dành thời gian bên gia đình, thì tôi lại phải đánh vật với đống đồ đạc ngồn ngộn trong căn nhà của mình.

May mắn thay, vào 1 ngày đẹp trời, tôi đọc được cuốn sách do học sinh của chị gái tôi tặng. Cuốn sách có tên: “Lối sống tối giản của người Nhật” được viết bởi Sasaki Fumio. “Lối sống tối giản là cách sống cắt giảm vật dụng xuống còn mức tối thiểu. Và cùng với cuộc sống ít đồ đạc, ta có thể để tâm nhiều hơn tới hạnh phúc, đó chính là chủ đề của cuốn sách này.”

“Lối sống tối giản không chỉ là cách người Nhật loại bỏ đồ đạc và sắp xếp không gian sống phù hợp, mà còn là phương tiện sống giúp người Nhật tìm thấy ý nghĩa, hạnh phúc thực sự của cuộc sống trong thế giới hiện đại.

… Nhờ có lối sống này mà tôi đã nhận ra rất nhiều thứ quan trọng với bản thân. Giờ đây, khi đã giảm bớt đồ đạc, tôi có nhiều thời gian hơn cho chính mình.  Không còn so sánh bản thân với người khác nên tôi cũng không có gì phải tự ti, mặc cảm. Tôi cũng không còn chú ý đến ánh mắt hay cách nghĩ của người khác. Tôi có thể tập trung hơn, nên hoàn thành công việc tốt hơn và làm những gì mình thích. Tôi đã giảm đồ đạc xuống mức tối thiểu và đã tìm thấy những thứ thật sự quan trọng cho mình.”

Sau khi đọc xong cuốn sách này, tôi đã quyết định thực hành lối sống đơn giản và tiến hành việc vứt bỏ đồ dựa theo các quy tắc sau đây:

  1. Cửa hàng chính là “kho chứa đồ” miễn phí cho bạn.
  2. Các nhà hàng, quán café, trung tâm ăn uống chính là phòng khách nhà bạn.
  3. Đồ đạc là người bạn ở chung phòng, đến cả tiền nhà cũng không phải trả.
  4. Vứt đồ đi, những thứ còn lại mới là quan trọng.
  5. Vứt bỏ chính là khởi đầu cho mọi thứ. Hãy vứt bỏ ngay bây giờ.
  6. Đừng nghĩ nữa, hãy vứt thôi.
  7. Sau khi vứt, chẳng có món đồ gì khiến bạn hối tiếc cả đâu.
  8. Vứt những thứ có nhiều.
  9. Vứt những thứ đã không dùng trong 1 năm.
  10. Vứt những món đồ lãng quên.
  11. Vứt “hàng dự trữ”.
  12. Vứt những món đồ vốn chỉ mua theo cách nhìn của người khác.
  13. Vứt những thứ mà bạn không hiểu rõ về nó.
  14. Vứt những món đồ mà bạn không nghĩ là sẽ mua 1 lần nữa.
  15. Vứt những món đồ có màu sắc kích thích mắt.
  16. Chụp ảnh những món đồ bạn khó có thể vứt đi.
  17. Chuyển những kỷ niệm thành dữ liệu sẽ giúp bạn dễ ôn lại kỷ niệm hơn.
  18. Vứt đồ nhưng không vứt tình cảm. Vứt đi chính là nhớ mãi.
  19. Bỏ ngay ý tưởng “dọn dẹp”, “sửa sang”.
  20. Bỏ ngay ý tưởng “một lúc nào đó” mà chẳng bao giờ đến.
  21. Đừng trở thành nhà sáng tạo khi vứt đồ.
  22. Đừng nghĩ mãi về “giá lúc mua”.
  23. Bỏ ý tưởng “lấy lại vốn”.
  24. Thời điểm mà bạn đắn đo liệu có vứt đi được không chính là lúc bạn có thể vứt nó đi.
  25. Giữ nguyên không gian chết trong nhà.
  26. Mua 1 cái, giảm 1 cái.
  27. Đừng mua vì rẻ, đừng nhận vì miễn phí.
  28. Đừng quan trọng việc “nhất định phải có ít đồ”. Đừng chỉ trích người có nhiều đồ.
  29. Muốn vứt đồ, muốn giữ đồ đều là những bệnh giống nhau.

Trước tiên, tôi phân loại các món đồ như sách vở, quần áo, đồ chơi, đồ gia dụng, văn phòng phẩm, rồi mời bạn bè qua nhà tôi lấy miễn phí. Các món đồ còn lại, tôi gửi đến các trung tâm từ thiện ở Singaprore.

Sau đó, tôi chuyển đến ở 1 căn hộ nhỏ hơn để hạn chế mua sắm đồ đạc và giảm thời gian lau dọn nhà. Từ ngày đến ở căn nhà mới có rất ít đồ, nhiều cây xanh và ánh sáng, các thành viên trong gia đình tôi đều cảm thấy khỏe hơn, nhiều năng lượng hơn, hạnh phúc, vui vẻ hơn.

Vợ chồng tôi có nhiều thời gian đưa con đi chơi, đi bơi, đi dạo công viên hơn vào cuối tuần vì chúng tôi không còn phải quần quật lau dọn, sắp xếp nhà cửa như thời chúng tôi sống chung với đồ.

Tôi chỉ mua đồ vừa đủ dùng trong 1 tuần hoặc 1 tháng, nhất quyết không mua đồ dự trữ, đồ khuyến mại hoặc đồ miễn phí. Chỉ mua những đồ dụng thực sự cần thiết. Đồ dùng trong 6 tháng không dùng tới thì đem đi cho hoặc bỏ vào thùng rác.

Sống trong căn nhà nhỏ hơn, chứa ít đồ hơn, tôi cảm nhận thấy niềm hạnh phúc của mình cứ lớn dần lên mỗi ngày. Có ít đồ, đầu óc tôi cũng trở nên thanh thản và sáng rõ hơn để hiểu rằng, những thứ thực sự quan trọng trong cuộc sống của tôi, trước nhất là SỨC KHỎE, sau đó là GIA ĐÌNH và CÁC MỐI QUAN HỆ xung quanh mình. Dành thời gian HỌC TẬP để tăng cường kiến thức, kỹ năng làm cha mẹ cũng như để phục vụ cho công việc hiện tại và tương lai, trở thành tấm gương tốt cho con cái noi theo.

Tôi mong bạn cũng sẽ trị được căn bệnh “thích mua sắm” giống như tôi, áp dụng và thực hành lối sống tối giản, để dành thời gian, năng lượng và tiền bạc cho những điều quan trọng trong cuộc sống của mình.

Thân ái,

Lại Hà Giang

Singapore, ngày 16/10/2018