Cứ mỗi độ hè về, bạn bè và những người thân quen lại gọi điện hỏi tôi về việc cho con đi du học. Nếu như trước kia phụ huynh thường chỉ cho con đi du học sau khi đã hoàn thành hết cấp 3 hoặc Đại học thì những năm trở lại đây, độ tuổi du học sinh ngày càng trẻ hóa. Phong trào gửi con đi du học từ thời Tiểu học, Trung học đang trở nên phổ biến. Có những tháng tôi nhận được cả chục cuộc điện thoại của phụ huynh hỏi về việc nhập học vào Lớp 1 cho con ở Singapore. Điều này đã khiến tôi thực lòng trăn trở.

Câu hỏi đầu tiên khi nhận được bất cứ cuộc gọi nào từ phụ huynh hỏi tôi về việc du học cho con là: “Tại sao anh/chị lại muốn con đi du học sớm vậy?” Các câu trả lời thường tựu trung ở mong muốn cho con cơ hội được sống và học tập trong môi trường “xanh – sạch – đẹp” cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Sau một hồi ca thán về những bất cập của nền giáo dục nước nhà như: áp lực học đường, kiến thức nhồi nhét không có tính ứng dụng, các vấn nạn tiêu cực, những mối hiểm nguy rình rập ở ngay trong nhà trường và nhan nhản bên ngoài xã hội, v.v.  khiến phụ huynh vô cùng bất an và lo lắng, kết luận chung quy là cho con đi du học càng sớm càng tốt nếu điều kiện kinh tế cho phép. Quyết định cho con đi du học sớm của các bậc phụ huynh, theo tôi, không hề dễ dàng chút nào, bởi ngoài yếu tố tài chính phải xác định đầu tư những khoản tiền khổng lồ để chu cấp các khoản ăn học ở nước ngoài cho con lên đến hơn chục năm trời, cộng thêm những tổn hại về tinh thần khi họ phải ngày đêm lo lắng cho đứa con bé bỏng của mình khi sống xa gia đình, xa quê hương, xa Tổ quốc. Nhưng họ vẫn quyết định cho con đi du học!

Tôi không thể phủ nhận được những ưu việt của các nền giáo dục tiên tiến như Mỹ, Anh, Úc, Singapore, giúp học sinh phát triển toàn diện không chỉ về kiến thức mà còn trang bị đầy đủ những kỹ năng sống quan trọng, kết hợp với các hoạt động thể dục thể thao, vui chơi, giải trí, âm nhạc, hội họa, v.v. Ở những môi trường giáo dục này, trẻ có được vô số cơ hội để tự khám phá bản thân với những tiềm năng vượt trội. Dưới sự gợi mở, hướng dẫn và ủng hộ từ những người thầy, người quản lý, trẻ sẽ biết phát huy thế mạnh và tự tin thể hiện cá tính, sự sáng tạo của mình khi tham gia vào các hoạt động của trường, lớp, cộng đồng. Môi trường giáo dục dân chủ, công bằng và phụng sự tận tâm của các thầy cô giáo cũng là những chất xúc tác giúp trẻ cảm thấy vui vẻ, cởi mở, thoải mái và hứng khởi để được sống, học tập và cống hiến.

Khi con đi du học, phụ huynh không còn phải lo hàng ngày đưa con đến các lớp phụ đạo để chiều lòng các thầy cô giáo bộ môn, không còn lo cảnh xếp hàng bon chen đến sập cổng trường để con có cơ hội được vào các trường Top, không còn thon thót tim gan mỗi lần nghe được những thông tin cải cách giáo dục, không còn nơm nớp mỗi dịp lễ tết phải chuẩn bị gì để đi “chùa thầy” cho đủ. Ở Singapore, đất nước mà tôi đã và đang học tập, làm việc, sinh sống, tôi nhận thấy rằng, không bao giờ có chuyện phụ huynh, học sinh được biết đến nhà riêng của giáo viên, mang quà đến biếu giáo viên hay tặng quà cho nhà trường. Giáo viên đi dạy toàn thời gian ở các trường không được phép dạy thêm. Đó là lý do mà các bậc phụ huynh Việt Nam cảm thấy rất “nhàn thân” và “nhàn tâm” khi con đi du học.

Tuy nhiên, không phải cứ đi du học là thành công, mọi kế hoạch và mong muốn của cha mẹ đều đạt được như ý. Qua kinh nghiệm gần 10 năm quản lý du học sinh, tôi nhận thấy rằng, với các phụ huynh dành nhiều thời gian, công sức để lên kế hoạch du học cùng con, trang bị cho con các kiến thức và kỹ năng trước khi đi du học từ sớm thì tỷ lệ du học thành công của du học sinh là rất cao. Ngược lại, với các trường hợp phụ huynh cho con đi du học theo phong trào, gửi con đi du học ở độ tuổi quá nhỏ, chưa chuẩn bị tốt về mặt tâm lý, kiến thức và kỹ năng du học cho con, thì khả năng thất bại là khá lớn.

Nếu có một điều ước, tôi ước rằng trẻ em Việt Nam sẽ không còn phải đi tị nạn giáo dục. Bởi ở nơi phương xa ấy, có rất nhiều sóng dữ cùng những hiểm họa khôn lường, nếu không vững tay chèo, bản lĩnh vững vàng cùng tinh thần vượt khó, các con sẽ khó lòng bám trụ và tiến lên phía trước để đến được bến bờ. Và nếu có thể, xin các bậc cha mẹ Việt Nam hãy đừng vội vàng cho con đi du học ở độ tuổi còn quá nhỏ, vì các con rất cần đến bạn – những người thầy, những người bạn tận tâm nhất, trách nhiệm nhất, đáng tin cậy nhất luôn sẵn sàng sát cánh bên con. Không ai có thể thay thế được vai trò làm cha – làm mẹ của bạn dù đó có là những người thầy tâm huyết nhất, những người bảo lãnh tận tâm nhất. Bạn chỉ nên cho con đi du học khi con đến tuổi trưởng thành, đạt được những phẩm chất, kỹ năng và kiến thức đảm bảo cho sự thành công một cách lâu dài và bền vững trên suốt hành trình đầy gian nan và thử thách mà con bạn sẽ phải đối mặt khi đi du học.

Theo www.laihagiang.com